"...Phan Rang đẹp, một vẻ đẹp của tỉnh nhỏ, của vùng duyên hải mặn mòi kỷ niệm cho những ai đã từng sống qua".

Bạn đang xem: Tình yêu không vẹn nguyên


Mỗi năm một lần, gia đình nhỏ của chúng tôi về Phan Rang ăn tết, về quê Ngoại…Từ giã Sài Gòn phồn hoa với cuộc đời cứ như những cuộc chạy đua đường dài…Mùa Xuân Phan Rang ! Mùa của sự sum họp mà mỗi năm như một sự ban ân của Thượng Đế cho con người được tiếp thêm nguồn năng lượng tươi mới cho cuộc chiến tiếp diễn vào năm sau…

Cuối đông, chúng tôi đã về thường là lúc đang mùa gió. Gió của miền được mệnh danh là “ Nóng như rang, gió như phan" ( phan rang ). Chuyến xe đêm ngừng tại ngã năm Phủ Hà, vừa bước xuống xe, gió bốn bề như mừng reo cuồng nhiệt vồ vập đón chào một năm gặp lại…Gió tốc giật phăng khăn choàng cổ, nghịch rối mù cả tóc.

“ Ôi, gió quá, lạnh quá…!” Những tiếng xuýt xoa nhau làm lời chào người thân gia đình ra đón. Thường là dì của tụi nhỏ với chiếc áo “ ba-đờ-xuy “ dài đến gối dày cộp, chiếc mũ trùm đầu lộ khuôn mặt tươi tắn của dì “ Ôi, bé Xương Rồng nay lớn dữ vậy…!

Chỉ một năm nhưng lần nào cũng có chút ngỡ ngàng. Phan Rang, không phải là nơi được sinh ra, nhưng là quê hương thứ hai gia đình tôi đã sống những năm tháng êm đềm nhất, những ngày sóng gió nhiều biến cố nghiệt ngã nhất.

Về Phan Rang, với bản tính cuồng thiên nhiên, tựa như tôi có thể hiểu được thứ ngôn ngữ của nó vậy. Tôi thích đi lang thang nhìn ngắm để sống, để thở cùng thiên nhiên như một người tri kỷ hiểu nhau nhất ở cõi đời này. Tôi lang thang một miền duyên hải, một nơi mà không những có bờ biển dài đẹp nhất nhì Việt Nam, mà còn có những ngọn núi nằm mồ côi rải rác, còn có những nơi con người chưa kịp khám phá hết, đẹp đến tê cả lòng như vịnh Vĩnh Hy, hay những cồn cát miên man dài.

“ Cuộc đời là những chuyến đi !...Vác ba-lô lên vai và đi…”? Không , tôi không như thế Tôi có những trách nhiệm, và không đủ điều kiện để có cuộc sống lãng tử như vậy. Nhưng cuộc đời tôi cũng tựa là những “chuyến đi ”. Chuyến đi cô đơn, những chuyến đi không có chiều dài nhiều ki-lô-mét, nhưng có chiều sâu của hoài niệm, suy ngẫm, của những được mất đời người.

“ Chuyến đi “ của buổi sớm mai còn đen đặc bóng đêm chưa tan hết. Tôi thức giấc , vệ sinh xong tôi nấu nhanh, rót một ly trà nhỏ, một lời cầu nguyện theo thói quen, và…ngồi yên lặng ! Tôi thích ngắm những ngôi sao. Trong đêm tối, những ngôi sao lóng lánh khắp bầu trời, chi chít sao như những viên kim cương kỳ diệu rực rỡ nhất.

Bạn có biết sao cũng có tâm hồn không? Những tâm hồn cực kỳ tinh khôi mà thứ ánh sáng của nó có thể đi thẳng vào con tim bạn, đánh thức thứ tình yêu, cảm xúc lạc trong tạp nhiễm quay về lại nguyên thủy. Phan Rang sáng cuối năm trời hãy còn lộng gió, bước ra ngoài trời bạn phải khoác thêm áo. Bóng đen dần tan loãng làm lộ ra một bình minh rạng rỡ, xa xa chân trời phía đông ửng hồng. Tôi mở rộng cửa sổ trên gác cao, một vùng không gian bát ngát hiện ra.


Yên bình lắm, những đàn chim bay lượn như ai đó vãi ra tung tóe những nắm đậu đen khổng lồ. Cánh đồng trải dài với những đám ruộng bắp, mía xếp đội hình ngay ngắn, xa nữa là lũy tre xanh mướt cặp bên bờ dòng sông nằm trải mình thanh thản in bóng bầu trời xanh. Phan Rang buổi sáng ở nhà tôi là thế. Nếu rảnh rỗi, chạy ra biển cách vài ki-lô-mét, lựa khúc bờ biển vắng người đi tắm sớm, bạn có thể dẫm vùi những bước chân trần chậm rãi vào trong bờ cát ẩm, hít mùi hương biển trong ngần ban sớm.

Đi bộ dọc bờ biển buổi tinh mơ an bình và nghĩ về một ký ức đã qua. Một ký ức có thể gắn với hình ảnh một tình yêu sâu đậm khổ đau, hay những hạnh phúc thoáng qua đời người để thấy sự biến đổi của thời gian, của vô thường. Khi đối diện trước biển và sóng bạn sẽ thấy mình thật nhỏ bé, rất rất nhỏ bé. Cảm thấy vũ trụ thật vô cùng tận, phận người mong manh, tình người cũng mong manh phải giữ nhau có khi thật chặt để mà không phải lạc mất nhau trong cuộc đời vốn dĩ "trăm năm cũng chỉ là hạn hữu ".

Biển Phan Rang có những đoạn rất đẹp, nét đẹp khi còn hoang sơ chưa bị con người khai phá. Ngày xưa, thỉnh thoảng tôi thường “chạy trốn ” cuộc đời bằng cách rong xe một mình ra khúc bãi biển vắng. Tôi thích thú lắm khi nghĩ rằng vào khoảng thời gian ấy không thể ai tìm kiếm được mình, không biết mình nơi đâu, đang làm gì tựa như mình không tồn tại nữa, đã tan biến trên cuộc đời này.

Có một vài quán lá tranh nhỏ đơn sơ lụp xụp bên bờ biển rộng, vài chiếc ghế dài. Quán nằm khuất nên ít người biết. Tôi ngồi trên chiếc ghế dựa chăm chú nhìn ra biển, gọi một chai bia, luôn luôn chỉ một chai. Và cứ thế một mình uống từng ngụm , cứ nhìn tít ra biển. Sóng, sóng trắng từng cuộn gợn lên rồi vỡ tung, biển bát ngát, bờ cát dài cũng thênh thang hoang vắng. Chỉ ngồi như thế , một mình lặng yên nhìn sóng xa, uống từng ngụm bia đắng ngắt …rồi về !

“ Chuyến đi “ của những buổi chiều phố xá, lang thang chậm rãi nhìn ngắm dòng người trên thành phố nhỏ ấm áp. Cuối đông, người làm ăn, học hành phương xa đều quay về nhà sum họp. Người người rộn ràng mua sắm, họp mặt, sửa sang nhà cửa đường phố, hoa đầy đường đủ sắc màu. Chợt có khi thoáng chạnh lòng, lặng người mơ hồ nhìn về phía chân trời nhớ một chút gì đã cũ. Phan Rang đẹp, một vẻ đẹp của tỉnh nhỏ, của vùng duyên hải mặn mòi kỷ niệm cho những ai đã từng sống qua. Bạn hãy nhìn xem, một góc nhỏ của bờ sông sáng chiều những đàn chim bay lượn rợp một vùng nương rẫy. Biển kìa ! Biển sạch và thơ mộng…

​​​Còn kia phố phường tỉnh lẻ với đặc trưng của Phan Rang là rất nhiều quán cà phê . Những quán cà phê đủ kiểu, trẻ trung, hiện đại,..hay hoài cổ trầm mặc như quán Việt nhẹ nhàng nhạc Trịnh! Và Gardenhouse, đêm dưới ánh đèn màu huyền ảo, nhìn ngắm người ta sống dù thật hay ảo trong những ly cà phê hay rượu, nhạc sóng sánh, những khuôn mặt, những bước nhảy phiêu du của chàng, nàng rất ba-by hay của những quý bà, quý ông nhiều tuổi. Tiếng cười hạnh phúc thoảng mùi của mộng du...!Đơn giản hơn, cà phê nhỏ House nằm giữa ngã tư đường, vừa đủ sang trọng, vừa đủ bình dân để ngồi cạnh vỉa hè hóng phố ! ( Cà phê thức uống ở đây được tiếng là ngon, sành, có lẽ do đích thân bà chủ có kinh nghiệm pha chế ...).

​​Ôi Phan Rang mùa cuối đông, mùa hội ngộ, sắp đến nữa rồi. Phan Rang lúc này cũng đang là mùa nước lũ. Tôi không lấy được những bức hình thơ mộng của đàn chim, bay trên những ruộng nương bát ngát, đảo cánh trên dòng sông hiền hòa bình yên.

Xem thêm: Tổng Hợp Những Hình Ảnh One Piece Đẹp, Cute, Ngầu Nhất, Hình Nền One Piece Cho Điện Thoại


Nước lũ tràn bờ màu trắng phù sa...! Thương người dân ven bờ đê lại phải gồng mình chống chọi, cầu cho lũ rút nhanh để còn cứu vãn phần nào chút hoa màu rau trái. Đành tìm chút an ủi ấm áp, lấy ít ảnh của bờ biển một ban trưa chói lói nắng, ảnh của Gardenhouse đang mùa giáng sinh ấm áp, ảnh của House mỗi ngày nằm bình yên góc ngã tư đếm ngày trôi qua...Phan Rang...Chút tình yêu không vẹn nguyên.

Những miền đất bạn đã đi qua đó, bạn đã ăn gì, chơi gì, làm gì, ở đâu … những kỷ niệm khó quên, chút dư âm còn đọng lại bạn hãy viết và gửi tham gia cuộc thi ‘Nắm tay nhau đi khắp thế gian – Du lịch cùng tôi’ về hộp thư điện tử: